Không ngại ngùng khi tập máy chạy bộ vào mọi thời điểm trong ngày

Tối ấy khi anh đang chuẩn bị đến chỗ hẹn máy tập chạy bộ giảm cân gặp Jeff, mẹ bước vào phòng anh, nhẹ nhàng đặt bàn tay lên đôi vai to rộng của Tom và nhìn thẳng vào đôi mắt nâu nhạt, Tom có cảm tưởng anh đang tư vấn mua máy chạy bộ điện nhìn vào chính mắt mình, đôi mắt anh thừa hưởng từ mẹ, chỉ có điều đôi mắt ấy không còn trong và sáng như mắt anh nữa. Mẹ nói từ tốn:

-Vannessa không có ý gì, con đừng hiểu lầm em, nó chỉ mong địa chỉ bán máy chạy bộ con về giúp ba, giúp nó. Con cũng biết ở chỗ mình tìm được kỹ sư giỏi như con thì không dễ dàng, dù sao con về làm gần nhà cũng tiện hơn. Rồi khi làm với em nếu không thấy hợp, con lại mua máy chạy bộ điện ở đâu nói với nó để sắp xếp lại. Mẹ tin là Vannessa sẽ hiểu con, nhưng quyền quyết định vẫn là ở con. Dù con xử trí thế nào, mẹ nhất định ủng hộ con.

Đêm đó, Tom quyết định không ngồi im uống bia nữa mà dành cả đêm để tâm sự với người bạn thân duy nhất sắp trở thành em rể của mình. Anh kể cho Jeff nghe quãng thời thơ ấu địa điểm bán máy chạy bộ của anh và Vannessa, về gia đình anh, về ba, về mẹ, ông Tony và bà Vania, đến cả người quản gia Adam khó tính nhưng rất cần mẫn. Anh muốn Jeff hiểu rõ từng người trong gia đình anh để Jeff sẽ biết cách hướng dẫn sử dụng máy chạy bộ điện chăm sóc và yêu thương họ.

nhẹ nhàng khởi động cùng máy chạy bộ điện

-Thế còn cậu? Vì sao cậu không về sống với gia đình? Điều gì đã giữ cậu ở đất nước đó?

Có lẽ đây là câu hỏi Tom đang chờ đợi nơi bạn máy chạy bộ điện, nhưng anh lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Thật buồn cười nếu như khởi đầu câu chuyện tình yêu bằng một văn bản hợp đồng để rồi trói buộc cả con tim mình vào những dòng chữ mà anh từng nghĩ là vô nghĩa lý ấy. Thế nhưng anh đã kể hết với bạn, như người mang gánh nặng trên vai đi một quãng đường quá dài máy chạy bộ điện đài loan rồi chợt thấy nơi thích hợp để đặt gánh ấy xuống.

Trong ngày bạn tập máy chạy bộ lúc nào cũng được

Anh đã bỏ hết những lớp vỏ tự tin, hoàn hảo máy tập chạy bộ nào tốt để không ngại ngùng dài dòng kể lể, rên rỉ, tiếc nuối, dằn vặt đến đáng thương. Jeff đứng dậy, hơi chao đảo rồi vươn vai, làm vài động tác máy đi bộ bằng điện như tập thể dục rồi nhìn xuống người bạn vẫn ngồi như bất động với đôi mắt mở to ngay cạnh chân mình. Anh cúi xuống, đặt tay chắc nịch lên vai Tom:

-Cậu đừng lo gì cả, tớ sẽ chăm sóc gia đình cậu như chính gia đình của tớ vậy. Lời hứa của cậu em rể nhé!

Cả hai người bắt tay nhau và Jeff rời ca nô, để lại may chay bo gia bao nhieu anh một mình trong buổi sáng sớm đẹp yên bình của vùng quê cũng tươi đẹp bởi những sắc màu thanh khiết của thiên nhiên và cuộc sống mỗi người nơi đây.

 

 

Leave a Reply